Thứ Hai, 9 tháng 10, 2017

Chơi game là nguồn cảm hứng cho rapper Karik

Bỏ lại sau lưng một thành phố lớn, nới lỏng dòng suy nghĩ mưu sinh, và cảm nhận không gian thật sự bình lặng, mà ở đó, chỉ còn là chia sẻ, thật nhẹ, không gượng, và thoảng chợt phừng lên cảm xúc vô tư như hai người bạn. Tôi và Karik, đã có một chiều như thế, tại Sài Gòn, trong một không gian ôn cố của thành phố xưa. Chỉ để kể cho nhau nghe những chuyện đã qua, vài việc đang theo, và nhiều thứ sẽ làm trong tương lai gần, từ anh

"E hèm! Anh nghĩ gì về game thủ, đã từng game riết với đám bạn chưa?"Khoan đã, dừng một tý, có gì đó hơi cụt hứng, nhân vật hôm nay là rapper, một nghệ sĩ, và con người ấy đã tranh thủ thời gian lên đây, ngồi lại, để lắng nghe và sẽ chia sẻ hết mình, với tôi. Tại sao tôi lại gạn hỏi những thứ trên, vì mình gán mác phóng viên game chăng?

Không chằng chéo những câu hỏi "thúc ép" liên quan tới game. Tôi gạt phăng tất thảy, và thoải mái với những câu hỏi ngẫu nhiên nhảy nhót trong đầu, không kịch bản, không game bấu víu vào game để đề-pa câu hỏi, mọi thứ bắt đầu từ sực nhớ, ngẫu hứng, và vô tư. Từ đây, ngay lúc này, tôi dẫn chuyện và Karik tiếp chuyện - như hai người bạn, không hơn.

Năm năm trước (giai đoạn 2009-2012), cặp đôi Wowy - Karik từ điểm chia sẻ góc nhìn trước thực trạng xã hội bằng việc rap những bài như: "Khu tao sống", "Hai thế giới", "Người số một", "Em là ngôi sao", "Chạy" - đã từng là tracks hit trong cộng đồng rap Việt. Nhưng đó là underground (under), là "thế giới ngầm", là được rùng mình trút hết cảm xúc cá nhân, là thể hiện cái tôi vị kỷ một cách chân thực, sống động về cuộc sống xung quanh, mà chẳng sợ ai soi mói để quắc mắt, đe nẹt.

Đã từng có giai đoạn trên sóng truyền hình VTV xuất hiện số ít bài rap được chính Karik sáng tác, thực hiện trước công chúng, điển hình như "Đừng lùi bước", "Đánh đổi" - đều sử dụng đại từ nhân xưng mày-tao. Nhìn ở góc độ này, Karik đã khéo léo thuyết phục công chúng, thông qua ý nghĩa tích cực từ lời, thông điệp từ bài, và sự chân thành khi trình diễn. Karik đã đem lại một gam màu mới toanh trên sóng truyền hình khi đó, thông qua rap, là phản ánh thực trạng của giới trẻ phải đấu tranh nội tâm từng ngày từng đêm, giữa tự ti và cuồng vọng, giữa lạc quan và yếm thế.

Và khi tôi nhắc lại ký ức đấy, thật cảm xúc, anh nói: "Coi lại clip, thật ra nó không có gì ghê gớm, cũng chỉ là đại từ nhân xưng, quan trọng là ý nghĩa bài hát, và Rik nghĩ là, khoảnh khắc đó người ta đừng "bới lông tìm vết" quá, thì thật ra cũng không đến nỗi gì căng thẳng. Nhưng nghĩ lại, mình đã đưa hai từ mày-tao đến với công chúng là một điều rất vui".

Vậy mà, những ai đã từng thích Karik trong quá khứ (thời under), phần nhiều cứ khư khư giữ suy nghĩ, "Karik mất chất" chỉ vì loay hoay hai từ, mày-tao. Mà sau cùng, chính anh đã đem hai từ mày-tao lên sân khấu, thông qua sóng truyền hình trên khắp cả nước. Nhìn xa hơn, rap Việt có thể lèo lái ngôn từ, lạng lách câu chữ để phù hợp với môi trường mới, thỏa mãn tâm trạng của số đông ở người nghe, nêu bật lên những giá trị cuộc sống (gia đình, sức khỏe, công việc, đam mê, và tình yêu). Khi đã thành, công chúng vẫn đón nhận, cảm nhận và đánh giá: "Woa, bài rap nầy hay thiệt, giống mình quá...!" – đó cũng được xem là cái chất của người nghệ sĩ thông minh, khéo léo thay đổi, đưa những giá trị căn bản của rap đến với công chúng, theo cách phù hợp nhất.

Nhưng Karik vẫn là Karik. Ngày qua ngày đêm nối đêm, anh vẫn mê mải chúi mắt trong từng track rap đã vạch, tự tạo cho mình một quỹ đạo riêng để làm việc, thi thoảng giải trí cùng một game nào đó ưa thích, mà tại đó, thế giới trong góc nhìn Karik "như một chú lính nhựa với micro là súng, vác theo lyric như đạn, chơi cùng beat như bạn bè, xem giấy viết như hành trang".

Càng ồn ào, anh càng không chùn bước trên hành trình phát triển âm nhạc của mình (với người, với đời), được duy trì sức nóng trên sân khấu mỗi đêm, được bưng ra những cảm xúc sáng tác (đa dạng về phong cách, phong phú về ngôn từ), và còn được tung hoành tài năng cùng rap với môi trường đang trụ, hiện tại là showbiz. Bình tâm mà nhìn lại, Karik đang âm thầm hòa cùng nền âm nhạc Việt, quyện lại thành một, đem rap Việt đến gần hơn với người người, từng lứa tuổi, đủ mọi thành phần trong xã hội. Mà trong số đó, có cả game thủ, bài "Ế" là một điển hình ngẫu nhiên trong sáng tác của anh.

"Với mỗi game, đều cho người chơi một trải nghiệm, xúc cảm riêng. Giống như xưa, chơi game chỉ thích mặc bộ đồ đẹp, vũ khí hiếm, ngắm nhân vật chính của mình. Khi ra tiệm nét, đeo khẩu trang, la hét, mình cảm thấy vui, vì đang chơi với đám bạn có cùng cảm xúc, rất riêng. Còn ở nhà, đánh rank (xếp hạng) thì phải nghiêm túc, tập trung, và nếu kỹ năng trên cơ người khác rất đã, lại cho mình cảm xúc khác", đó là sự khác nhau giữa chơi game tại nhà và quán net theo lời kể từ anh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét